“Đời lá bay ngang” và giấc mộng về cội

Tập thơ “Đời lá bay ngang” - Nhà xuất bản Hội Nhà văn cấp giấy phép xuất bản năm 2017, là tập hợp 45 bài thơ chọn lọc từ hàng trăm tác phẩm trong thời gian hàng chục năm sáng tác của tác giả Nguyễn Văn Quế (bút danh Người Đàn Ông Kể Chuyện). Tập thơ do Diễn đàn Văn chương & Cuộc sống liên kết xuất bản và tổ chức giới thiệu, ra mắt công chúng ngày 14/10/2017. Để hiểu thêm chất lượng và giá trị nghệ thuật tập thơ mang lại, chúng tôi có buổi trao đổi trực tiếp cùng tác giả và một số nhà thơ, nhà phê bình của Diễn đàn VC&CS - những người đã nhận nhiệm vụ tổ chức bản thảo cho tập thơ ngay từ buổi đầu.

 

PV: Thưa nhà thơ Nguyễn Văn Quế, anh có thể cho biết duyên cớ nào đưa anh đến với thơ, gắn bó với nghệ thuật thơ và quyết định xuất bản tập thơ “Đời Lá Bay Ngang”!

NGUYỄN VĂN QUẾ:  Khi cảm thấy tâm hồn ngột ngạt, có thể đong đầy cả vùng đất cô đơn, tôi đã hoài nghi sự hiện diện của Chúa, đó là một cảm giác không còn gì để mất, không còn gì để cho, nó đè bẹp cả những giấc mơ nhỏ nhoi nhất và những cái tôi (cá thể) cao ngạo nhất. Trong khoảng trời tối đen, tôi như cảm thấy có một chút ánh sáng nhen nhóm lên khi tâm hồn tôi chạm phải cái ánh mắt chất chứa niềm mong nhớ. Cảm nhận từng hơi thở và tôi ước, tôi cầu xin Chúa ban cho tôi sự yếu đuối, để cảm nhận được một bờ vai là vô cùng gần gũi, và để được làm những việc nhỏ nhoi hơn, ý nghĩa hơn cho cái gọi là cần. Tôi cầu xin Chúa cho tôi sự ngốc nghếch, để nhìn cuộc đời và con người gọn ghẽ hơn, nhẹ nhàng hơn. Tôi đã cầu xin Chúa ban cho sự nghèo khó, để được sống giản đơn hơn và để những hoài bão riêng tôi không quá xa bàn tay nhỏ bé... Tôi đã xin thật nhiều, xin những điều dung dị nhất, chân thật nhất . Rồi khi tôi đi qua vùng đất cô đơn, tôi đã nhận ra mình được cho nhiều nhất vì niềm tin vào Chúa và cái khát khao mưu cầu hạnh phúc trong tôi là thật. Trên con đường hạnh ngộ, không thể thiếu những chỗ cong. Tôi đến với thơ trong tâm thức ấy và “Đời lá bay ngang” ra đời cũng ngẫu nhiên như vậy đó!


IMG_0559.JPG

Bàn tròn nghệ thuật

 

PV: Trong vai trò một nhà giáo, và một Quản trị viên của Diễn đàn VC&C, là người tiếp xúc với những tác phẩm thơ của Nguyễn Văn Quế từ dạng bản thảo, nhà thơ Yến Lê có thể cho độc giả của “Đời lá bay ngang” biết đôi chút về cảm nghĩ ban đầu của chị với tập thơ?

 

YẾN LÊ : Đời lá như đời người! Lá cũng như con người sau khi hoàn thành sứ mệnh mà tạo hóa ban - sứ mệnh sống hết đời xanh - dù muốn hay không, cũng phải lìa cành để nhường chỗ cho những mầm xanh theo quy luật tiếp biến. Song, không phải mọi chiếc lá đều may mắn được trở về cội để đất mẹ ôm vào lòng, hóa thân thành những giá trị sinh dưỡng cho chu trình chuyển hóa tự nhiên. Có những số phận lá thật đặc biệt, chỉ cần gặp một cơn gió vô tình, và bất chợt, có thể thổi bay phận lá mỏng manh, sấp ngửa qua bao vùng đất, để rồi nó phải sống tiếp kiếp “bay ngang” và ôm mộng về cội như một giá trị khát khao hướng tới. Theo chân Người đàn ông kể chuyện - Nguyễn Văn Quế, ta sẽ được lắng nghe câu chuyện của một đời lá như thế - “Đời lá bay ngang”.

PV: Được biết Trần Xuân Đạt là người làm thơ, viết phê bình, nghiên cứu văn học, là tác giả của nhiều đầu sách đã xuất bản, trong vai trò một Quản trị viên của Diễn đàn VC&CS anh có nhận xét gì về tập thơ “Đời lá bay ngang”.

 

Trần Xuân Đạt: “Rút ngắn một cuốn tiểu thuyết ta được một truyện ngắn, rút ngắn một truyện ngắn ta được một bài thơ!...” đó là thang giá trị khung mà các nhà phê bình Văn học Nga đã xác lập khi thẩm định giá trị nghệ thuật của một bài thơ, rất khoa học và hữu lý! “Đời lá bay ngang” mà chúng ta đang đề cập đến trong cuộc hội đàm này nên xét theo chí như vậy cho từng bài thơ!


PV: Có dấu ấn, hay kỷ niệm nào sâu sắc trong đời mình mà “Người đàn ông kể chuyện” mang vào trong tập thơ này không?

 

NGUYỄN VĂN QUẾ: Tôi còn nhớ, lúc tôi 20 tuổi (2002) khi tôi bị tai biến và nằm điều trị tai Bệnh viện Quân đội, đó là những ngày tháng trôi qua chậm nhất, cô đơn nhất... Chỉ có tôi và những câu chuyện buồn. Có một lần chị y tá hỏi tôi trong nét mặt ngạc nhiên “Sao em ở trong này hơn 10 ngày rồi mà không thấy người thân em vào thăm và chăm sóc?” - Tôi đáp “Nhà em xa lắm! Mà nếu ba mẹ em biết thì liệu em có khoẻ nhanh hơn không? Hay chỉ là cộng thêm một sự lo lắng, một mình em đủ rồi. Ba mẹ em nghèo lắm, còn không đủ tiền cho con trai mình theo học hết cấp 3 thì nếu là chị, chị có báo không?” - Chị y tá lưỡng lự “Đúng là mỗi người mỗi số phận, mỗi hoàn cảnh. Nhưng chị vẫn cứ báo tin để được bên người thân vì lúc đó một ánh mắt thôi cũng ấm áp nhường nào, một cái cầm tay thôi cũng thương yêu biết bao...” – “Vậy chị cầm tay em được không?” – “Được chứ”!... Chị y tá đó nói thật đúng, tôi thấy lòng mình ấm hơn và kể từ đó chị qua lại giường tôi nhiều hơn. Đó cũng là lý do mà tôi quyết định giấu kín với ba mẹ mình đến tận bây giờ. Và tôi vẫn một mình đi qua vùng cô đơn. “Đời lá bay ngang” dù ít, dù nhiều cũng mang dấu ấn kỷ niệm cuộc đời tôi như thế, khi rõ nét, khi ẩn sâu vào vô thức sáng tạo.

 

PV: Nhà thơ Yến Lê cảm nhận được biểu hiện “dấu ấn kỷ niệm” của tác giả trong mạch thơ “Đời lá bay ngang”như thế nào?

 

YẾN LÊ: Mã hóa những câu chuyện đời dưới con mắt thơ, Người đàn ông kể chuyện từ lâu đã quen thuộc với độc giả với những bài thơ đậm yếu tố ĐỜI và TÌNH. Trong đó,  “Đời lá bay ngang” là một câu chuyện dài về CON ĐƯỜNG HẠNH NGỘ- hành trình về cội của một đời lá - đời người. Khi bị cuốn vào vòng xoáy bão đời, con người quay cuồng tìm kiếm, thậm chí là vơ vét, giành giật và không thiếu những ganh ghen, hận thù: Người đời yêu, ghét nhau/ Đôi khi chỉ là vài câu thua thiệt/ Đôi khi chỉ hơn nhau một vài điều tiểu tiết/ Lẫm liệt gì một chút hư vô!/ Rồi nhìn nhau thờ ơ/ Nặng oán hờn vu vơ hậm hực - (Tiếng mõ đều theo những nhịp kinh).

Nằm sâu trong những tính toan thực chất là một ảo tưởng về hạnh phúc. Họ định nghĩa hạnh phúc trong những khái niệm vật chất tầm thường hoặc là một viễn cảnh chứa đựng những tham vọng. Trong thế giới đảo điên ấy, phận người- chiếc lá có gì ngoài bước chân mỏi mệt và cái nhếch mép: Rồi ta cũng bước đi/ Chỉ nhoẻn miệng cươi khinh khi như lời chào về một vùng đất chết/ Không thấy sao, hồn ta mỏi mệt?/ Nghìn thu vương vệt đâu đây - ( Hồn hoang). có gì ngoài những giọt nước mắt và tiếng thở dài của nhỏ nhoi phận vạc khóc đêm: Vẳng ai hát lời ru cánh vạc/ Giữa đồng hoang, vác ánh trăng gầy./ Ai đếm hạt mưa phùn đêm nay!/ Tấu khúc nhạc sầu lây khóe mắt/ Một hình hài cúi mặt/ Đắng ngắt tiếng thở dài - (Thì là vạc khóc đêm nay). Khi tâm hồn bơ vơ nhất, con người khát tìm một bàn tay yêu thương. Tình yêu trở thành đấng cứu thế cho những hồn côi tựa vào nhau: Ta đi về phía nhau/ Như dòng sông không bận lòng nơi bắt đầu hay khi nào ngừng chảy/ Vẫn miệt mài như vậy/ Biển một ngày quện lấy đời sông/ Ta quện vào đời nhau/ Ấm cả mùa đông - (Dòng sông không ngủ)

Có gì đẹp hơn tình yêu! Và cũng có gì mong manh hơn tình yêu! Qua dòng chảy khắc nghiệt của thời gian và những đổi thay lòng người, ai rồi cũng khác. Tưởng có một điểm tựa hóa ra chỉ là một MẠNG NHỆN ĐỜI khiến chiếc lá nhỏ mắc kẹt trong những giọt tủi hờn để thêm một lần nữa đau. Giấc mơ về cội tan biến theo gót người đi: Có những ngày chẳng có một cái tên/ Mắt bị thôi miên trong miền mặn chát/ Xào xạc phố hay là mùa đang hát/ Là câu hát biệt ly/ Ai rồi cũng ra đi/ Ra đi - (Mùa hát khúc biệt ly).

Trải qua những tủi cực của kiếp người, khát khao trở về là khát khao cháy bỏng nhất của đôi chân. Người đàn ông kể chuyện nói: “Chúa thả con người xuống mặt đất là để họ mơ về Thiên đường”. Qủa đúng thế. Những lúc lạnh lòng, con người thường mơ về một điều giản dị có tên HẠNH PHÚC, một thứ hạnh phúc giản đơn như nụ cười con thơ, như mùi cơm thơm khói, như ta được trả lại tên của chính mình. Từ vực sâu, ta thấy vọng lên tiếng gọi trở về, thức tỉnh con người khỏi giấc mộng thắng thua, được mất: Họ trở về/ Sau những ngày thắng thua, được mất/ Trong khoảnh khắc lạnh lòng họ nhận ra sự thật/ Cái phù du không được đặt thành tên/ Về những lần cuồng si như thiêu thân trước ánh sáng của đêm/ Khi đôi chân yếu mềm, thì sao không đứng lại! - (Trở về).

Tuy nhiên, trên đời có con đường nào bằng phẳng dành riêng ta, kể cả con đường hướng thiện, con đường trở về với chân giá trị! Sự trở về đó liệu có được chào đón hay những giá trị còn vẹn nguyên màu cũ? Mơ về cội là vậy nhưng cũng úa lòng bởi những hoài nghi, mặc cảm: Không thể mặn mà trong cái ôm tình cũ/ Môi không đủ ấm môi/ Chỉ biết con tim lạnh đến khô người/ Sản sinh những nụ cười giả tạo/ Nỗi đau ẩn mình nấp sau tà áo/ Chập chờn giông bão đảo điên - (Về nhà chưa?). Rồi tự huyễn hoặc mình rằng “nơi ấy màu xanh”: Cứ đi đi đừng ngại/ Rồi cũng tới ngày mai/ Nặng gót chi nhiều mấy chuyện đúng sai/ Thượng Đế chẳng an bài cho ai bất hạnh/ Trần ai vẫn ghép buồn vui ngàn mảnh.../ Đi mới hay rằng nơi ấy màu xanh - (Nơi ấy màu xanh). Dẫu đôi chân tấu điệu nhạc hoan ca trên con đường trở về thì cũng không tránh khỏi gai đời máu ứa. Ngày về Bến đã lạ thuyền: Ta không còn là sóng/ Để hôn nhẹ thuyền em/ Ta không còn là quen/ Như ánh đèn góc phố/ Ta như người đi ở/ Giữa phố chợ mà thôi. Đành xem những đau thương phận người, đành xem những yêu thương, hờn giận chỉ là Gió lọt tay.


 

PV: Nghệ thuật của “người kể chuyện” ngoài khả năng diễn cảm nhịp điệu, thanh điệu (thiên tính), thì ngữ điệu kể chuyện đóng vai trò rất quan trọng với đôi tai người nghe kể chuyện. Vậy nghệ thuật thơ của “Người đàn ông kể chuyện” trong “Đời lá bay ngang” liệu có khác biệt nhiều với lối kể một câu chuyện?

  

TRẦN  XUÂN ĐẠT:  “Đời lá bay ngang” là tập hợp của 45 bài thơ, phát triển từ 45 câu chuyện kể về 45 sắc thái nhân gian với một nhân vật chính là cái “Tôi tâm trạng” đang phát triển mạnh mẽ và lớn dần trong chiếc áo ngôn ngữ đã trở nên chật chội vì nguồn nội lực tàng chứa trong từng câu chuyện đang bị cô đọng, dồn nén đến điểm tới hạn, báo hiệu một vụ bùng nổ văn bản - hiệu ứng của những bức bối bản thể, của nhu cầu giải tỏa tâm trạng và sự khao khát nổi loạn của một tâm hồn cô đơn - đang lạc sa giữa nỗi niềm bấn loạn của tha nhân. Nếu bạn tìm trong “Đời lá bay ngang” một sự đồng điệu, hay niềm vui thoảng hoặc, mong manh để vơi đi chút thời gian thư nhàn, thừa thãi của bạn, tôi đoan chắc bạn sẽ không thể tìm thấy nó và tất nhiên tôi sẽ khuyên bạn nên đi tìm một cuốn tiểu thuyết, hoặc một truyện ngắn sẽ hữu ích hơn. Nếu bạn có ý định tìm hiểu về thiên tính nghệ thuật hay giá trị nghệ thuật của tập thơ mang lại cho riêng bạn, tôi cũng sẽ đưa ra lời khuyên tương tự! Sự khác biệt của nghệ thuật thơ với nghệ thuật kể chuyện nằm ở cái được gọi là “thiên tính”.

 

NGUYỄN VĂN QUẾ : Năm 2013 tôi nhận về mình món quà như lá thư tuyệt mệnh: "Anh mang trong mình dòng máu trắng" - câu nói đó từ một anh bạn khá thân ở bệnh viện 103 - Lúc đó tôi chỉ nhìn thấy ngày hôm qua im lặng và hờn hận tạo hoá... May mắn thay đó cũng chỉ là sai sót. Năm 2014 tôi nhận thêm cho mình một món quà của cuộc sống. Đó là bệnh GOUT. Lúc này đây tôi thật sự bàng hoàng và mâu thuẫn. Tôi dùng đủ lý do và logic của bản thân để giải thích cho mình, rằng đó cũng chỉ là thêm một lần nhầm lẫn. Sao mình có thể bị nhỉ! Một người cá không thích ăn, hải sản không biết ăn, thịt bò, thịt chó thì năm hoạ mười thì, bia rượu thì như tuần rằm mồng một... Nhưng lần này thì logic của tôi đã sai. Đó cũng là lúc tôi bắt đầu quay lại với đam mê mô tô, ảnh, và viết lách nhiều hơn. Tôi yêu những con đường, yêu những ngày còn sống mà quên đi cả giông gió ngoài kia. Tôi đã nhủ lòng mình sẽ đưa con trai mình đi hết những con đường đã tạc lên hình hài NGƯỜI ĐÀN ÔNG KỂ CHUYỆN. Đam mê đó cứ lớn lên từng ngày, cháy lên từng ngày mà đôi khi tôi quên đi những tháng ngày được mất. Nhưng tôi thấy tôi trong tôi là thật! Đầu năm 2017, tôi được nhận thêm món quà nữa là thoá hoá cột sống, nản thay! Nhưng cũng gọi là may, vì trên những chỗ cong của con đường tôi nhìn nhận ra ĐƯỜNG NGỘ HẠNH đó là những tấm chân tình của những bầu bạn gần xa đã gửi tận tay những bài thuốc lạ và quý. Đặc biệt hơn là những người chị, người em vốn không cùng huyết thống (kết nghĩa) đã luôn kéo tâm hồn tôi không rơi xuống vũng lầy nhân thế... Quý lắm! Mặc dù tôi đã phải tự lấy tay phải nắm lấy tay trái để kéo mình đứng dậy, tự hâm cho mình những chén thuốc đắng cay, tự giặt cho mình những chiếc áo đời mình sau một ngày cơm gạo... Mà tôi vẫn mỉm cười vì tôi còn niềm tin. Dù niềm tin đó nhiều khi thật ngớ ngẩn trong con mắt người thân. Em gái tôi hỏi “Anh thông minh thế sao toàn thích làm việc khó?”. Em trai tôi hỏi “Anh như vậy sao anh vẫn nghèo?”.  Bạn tôi hỏi  “Ông thông minh thế sao không kinh doanh mà phải đi làm thuê?”. Chỉ riêng chị tôi thì nói “Dù thế nào thì cũng luôn có cách giải quyết”. Đó chính là cái mà tôi gọi là niềm tin… Nghệ thuật của những câu chuyện kể, hay của những bài thơ tưởng khác nhau nhưng lại có những điểm tương hợp khó rạch ròi, đó là cùng có cái gốc hay điểm xuất phát từ tâm hồn con người với niềm tin bất diệt vào ngày mai tươi sáng.


IMG_0889.jpg

Nhà thơ Nguyễn Văn Quế thứ 2 từ trái sang

YẾN LÊ: Vâng nghệ thuật cao nhất của các hình thái văn chương đều có xuất phát điểm là tâm hồn, nhưng nghệ thuật để dưỡng nuôi tâm hồn trở lên đẹp đẽ, thánh thiện chính là niềm tin. Trong thơ của Người đàn ông kể chuyện ta sẽ thấy nó hiện qua các tình huống thơ đầy kịch tính, tận cùng như khi ta chỉ còn lại một chốn vỗ về cuối cùng mà bất kì ai khi rã rời nhất đều muốn gục đầu: quê hương, nơi có bờ vai chưa ráo mồ hôi của mẹ mà vững chãi lòng còn tựa cho mọi giông gió đời người: Qúa nửa đời người/ Bước đi bằng câu hát mẹ ru con/ Bằng hương lúa, mùi bùn/ Bằng bát cơm chiều khói hun nhoèn mắt/ Bằng hạt đỗ, củ khoai mẹ cong lưng lượm nhặt/ Bằng những giỏ cua mẹ bắt buổi trưa hè/ Mẹ gọi gió từ võng cõi, bụi tre/ Ngọt cả tiếng ve bằng nón mê dẻo mềm tay quạt/ Ru bấy nhiêu năm vẫn chẳng mòn câu hát - (Tìm lời mẹ ru). Hình ảnh người mẹ nón mê là hình ảnh đẹp nhất trong thơ Người đàn ông kể chuyện. Mẹ đẹp trong những hoạt động bình dị nhất. Mẹ đẹp ở bàn tay bao dung... Có gì ấm hơn lời ru của mẹ! Có gì ngọt hơn bát cơm quê mẹ nấu. Còn gì đẹp hơn mối tình của cha mẹ để anh học cha cách làm chồng.

Có thể nói đất quê là nơi có khả năng thanh lọc tâm hồn. Có phải vậy chăng mà khi tìm về mảnh trăng quê Người đàn ông kể chuyện soi thấy bóng mình vẹn nguyên, thuần khiết? Con đê đầy những vết sẹo của mưa lụt vẫn xanh non một triền cỏ đón bàn chân tìm về. Dòng sông quê gột sạch những bụi bặm phố phường của kẻ lãng du... Ở đó anh được là chính anh. Không nghi ngờ gì nữa, đó là cội bình yên của đời lá bay ngang. Đó là điểm sáng cuối con đường hạnh ngộ.  Để rồi đêm về, bình yên bờ vai cho con thơ gối đầu Ba kể con nghe những giông bão ngoài kia: Ba trở về bên con/ Với một hình hài dung dị, giản đơn/ Bỏ lại ngoài kia những giận hờn, mưa gió/ Mặc ham hố người đời, cứ bình yên trong bàn tay con  bé nhỏ…  Khi đã Đi qua vùng đất cô đơn bằng cách bao dung, khi biết học loài kiến chắt chiu từng gọng rác về xây tổ, khi học cành bàng trút những đỏ úa vào đông để hướng về phía bình minh, khi biết vui niềm vui nhỏ nhoi của cỏ dại, trái tim bỗng hồi sinh trong một tình yêu đẹp đến lạ lùng: Ta cầm tay nhau trong một chiều chẳng nghĩ/ Đưa nhau đi qua góc tối đời mình/ Em hứa rằng: “Nếu một ngày người chẳng thấy bình minh/ Thì cũng nguyện quyên sinh theo về trọn cõi”/ Có những ngọt ngào trong nhau đâu cần phải nói/ Chỉ biết tâm hồn là một lối đi chung/ Ta yêu nhau yêu đến lạ lùng - (Yêu lạ lùng). Người đàn ông kể chuyện không chỉ kể ta nghe những chát chua của thói đời mà còn thức dậy trong ta những giá trị nhân văn đẹp đẽ nhất. Một trong những điều đó là niềm tin bất diệt vào khả năng hướng thiện của con người. Ai rồi cũng quay về là những vần thơ đẹp nhất trong Đời lá bay ngang: “Ai rối cũng quay về/ Đừng ngại miệng đời khoác áo khen, chê/ Ai cũng quay về để thấy mình được sống/ Dù chẳng được ôm bằng đôi tay dài rộng/ Thì vẫn còn hơn ảo mộng u mê/ Ai rồi cũng quay về… Hết rồi những hành trình dài mưa nắng, chiếc lá bình yên bên cội để lắng nghe nụ nảy mầm hứa hẹn một đời xanh!

 

PV: “Đời lá bay ngang” phải chăng chính là giấc mộng lớn về cội nguồn, không chỉ của riêng tác giả, mà còn là sự trăn trở truy tìm và trở về với cái chân tính nghệ thuật trong quan niệm thơ hiện nay. Nguyễn Văn Quế trong vai nhân vật “Người Đàn Ông Kể Chuyện” hình như muốn truyền đi thông điệp gì, để khẳng định quan điểm nghệ thuật thơ của mình?


YẾN LÊ:  Đến với 45 câu chuyện kể bằng nghệ thuật thơ trong “Đời lá bay ngang”, là ta đã cùng “Người đàn ông kể chuyện” làm một cuộc trở về. Dẫu ta không được vẹn nguyên là ta với những giá trị đẹp đẽ nguyên sơ, thì ít nhất, đôi mắt ta cũng đã hướng về phía ánh sáng của miền đất hứa, đôi chân ta vững vàng hơn trên con đường hạnh ngộ, tâm hồn ta như được hồi sinh. Suy cho cùng, ẩn sâu trong mỗi con người vẫn là khát khao hướng thiện. Suy cho cùng, giấc mơ lớn nhất của con người lại nằm ngay trong những điều giản dị. Và chừng nào con người còn mơ đến vùng đất ấy thì những vần thơ của “Người đàn ông kể chuyện” còn nguyên giá trị.

Thế mới biết điều tối thượng trong nghệ thuật là không dừng lại ở việc tạo ra cái đẹp mà còn phải đánh thức cái thiện. Khả năng nhân đạo hóa con người là một trong những biểu hiện đẹp nhất của nghệ thuật chân chính.


TRẦN XUÂN ĐẠT: Để có câu trả lời chuẩn xác, hay đủ thỏa mãn câu hỏi của bạn đặt ra trong buổi hội đàm này, cũng như rất nhiều độc giả khác trước khi quyết định cầm trên tay cuốn sách là một yêu cầu chân chính và nghiêm túc, rất có trách nhiệm nghệ thuật. Tôi chỉ có thể đứng trên cương vị một độc giả có điều kiện được đọc trước bản thảo, và nói với bạn bằng kinh nghiệm đọc của mình rằng: Khi và chỉ khi bạn đã đọc trọn vẹn tập thơ, mới có đủ cơ sở để khẳng định điều mà bạn đang tìm kiếm qua câu hỏi trên rằng, sự trăn trở truy tìm và trở về với cái chân tính nghệ thuật là có tồn tại và hiện hữu qua thông điệp đẫm nhân bản: Chỉ có thể tìm thấy sự sáng tạo khi bạn dám dũng cảm đối mặt với cô đơn! Văn chương sinh ra từ bi kịch cuộc sống mới để lại giá trị thanh lọc tâm hồn hữu hiệu cho nhân loại! Tính Nghệ thuật của “Đời lá bay ngang” cũng nằm ở đó!


PV: Để kết thúc buổi hội đàm này, chúng tôi trân trọng gửi lời cảm ơn tới toàn thể độc giả, cũng như bầu bạn đam mê văn chương nghệ thuật đã không tiếc thời gian song hành cùng chúng tôi trong suốt thời gian chương trình diễn ra. Cảm ơn tác giả Nguyễn Văn Quế và tập thơ “Đời lá bay ngang” cùng các nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình của Diễn đàn Văn chương & Cuộc sống góp mặt trong buổi hội đàm hôm nay đã cùng chúng tôi thực hiện thành công chương trình, giúp độc giả hiểu thêm về giá trị nghệ thuật của tập thơ “Đời lá bay ngang” chuẩn bị cho buổi ra mắt sách ngày 14/10/2017 thành công tốt đẹp!


Kích thước font In ấn

Bình luận chia sẻ

Bài viết mới nhất
12/12/2017 / minhanh
Không phải trí thức trẻ không yêu nước mà nếu trở về, họ không thể phát huy hết tài năng và thực hiện được ước mơ.
11/12/2017 / minhanh
Kinh tế tư nhân được xác định là động lực của nền kinh tế giai đoạn tới, song hiện chi phí kinh doanh đang tăng nhanh, vượt năng suất lao động... đang là gánh nặng cho doanh nghiệp.
12/12/2017 / minhanh
Thủ tướng khẳng định doanh nghiệp là nhân tố định hình diện mạo kinh tế Việt Nam trong thập niên tới, trong đó Chính phủ giữ vai trò nhà kiến tạo.
12/12/2017 / minhanh
Lãi trung bình vài chục triệu đồng mỗi ha trên vụ nuôi, tôm càng xanh đang tạo sức hút lớn với nông dân ở Cà Mau.
12/12/2017 / minhanh
Lấy lại thương hiệu từ năm 2009 nhưng đến nay kem đánh răng Dạ Lan vẫn chưa thể khẳng định lại tên tuổi trên thị trường.
Tin đã đăng
Cafe Trung Nguyên legend
http://gianphoibasao.vn
Minh Long
Kính mắt thủy tiên
HỘI CHỐNG HÀNG GIẢ VÀ BẢO VỆ THƯƠNG HIỆU TP. HÀ NỘI
 Trụ sở: 80 - Quang Trung, Hà Đông, Hà Nội
Giấy phép số 633/GP-TTĐT cấp ngày 01-10-2010
Lãnh đạo HATAP
Chủ tịch: Nguyễn Ngọc Khoa
Phó chủ tịch: Nguyễn Đức Long
Phó chủ tịch: Phạm Bá Dục
Phó chủ tịch: Triệu Quang Thìn
logo.png
BIÊN TẬP NỘI DUNG
Phạm Hoàng Vũ - Phụ trách điện tử
Đỗ Duy Khương
Đặng Hồng Quang
Email: bientap.hatap@gmail.com
Hotline: 09719.09783
Để tố giác, tố cáo sản phẩm làm giả, làm nhái, hàng kém chất lượng bạn đọc vui lòng email cho chúng tôi hoặc liên hệ đường dây nóng: 0902.215.996 / 0986.288.216
® Ghi rõ nguồn "HATAP" khi đăng tải lại nội dung trên website này.